Download http://bigtheme.net/joomla Free Templates Joomla! 3
Home / Blog Thuốc Lào / Chơi điếu cày – Thú vui tao nhã nhưng cũng lắm kỳ công

Chơi điếu cày – Thú vui tao nhã nhưng cũng lắm kỳ công

Với thâm niên hơn chục năm hút thuốc lào, lúc đầu là la cà các quán nước, cứ quán nào điếu cày ngon là thành quán quen của tôi. Sau đó tôi thấy thật là bất tiện, điếu công cộng thì hôm tắc hôm thông, mà cứ được mấy bữa thì điếu lại nứt, rồi thì công an tịch thu, rồi có khi các thanh niên “mượn” một lát để giải quyết mâu thuẫn chân tay. Tôi quyết định tậu cho mình một em điếu về tự chăm, tự nuôi, tự thưởng thức. Trải qua đến 5-6 em điếu cày đi chọn của gánh hàng rong, rồi ngoài chợ, mãi mà tôi chả tìm được em nào gắn bó lâu dài. Em thì rước về hôm trước hôm sau dở chứng tậm tịt, có em thì không may để ngoài hiên 1 hôm là nứt toác ra. Có em thì lúc đầu về kêu như khướu, về sau thì giọng khàn như vịt đực. Trong một buổi tối ngán ngẩm nhìn về phương Nam, thấy một ngôi sao to bằng cái điếu rơi xuống phía miền Trung. Theo kinh nghiệm Tam Quốc Chí, tôi biết rằng chắc chắn em điếu cày tôi đang tìm bấy lâu chỉ có thể là ở đó mà thôi.
Nghe người ta mách, có một vị tiên sinh học thông hiểu thạo, đông tây kim cổ cái gì cụ ấy cũng rõ, mà tài một cái là gọi đúng thần chú là cụ hiện ra ngay. Người ta vẫn gọi cụ ấy là Gu Gồ tiên sinh. Đúng là thiêng thật, sau khi hỏi dăm ba câu, cụ bảo tới ngay vùng Quảng Xương, xứ Thanh – vùng đất được trời phú cho khí hậu đất đai để trồng được cây thuốc lào nổi tiếng khắp cả bốn phương.
Tôi mừng như sắp cưới được vợ đẹp, phi ngay lên ngựa xích thố 45 chỗ, chạy một mạch gần 200 dặm không nghỉ, cuối cùng cũng đến nơi…
Cơ duyên tìm được cao nhân
Sau khi lân la hỏi vài cụ trong làng, tôi đến nhà một bác nông dân tên là Nhân, đã có thâm niên hơn ba chục năm trồng thuốc lào. Khi đến đầu sân, tôi nghe văng vẳng tiếng rít sọc sọc trong nhà vọng ra, nghe qua âm rít dài hơn cả tiếng cu gáy kêu, tôi đã biết ngay là cao thủ.
Được cầm trên tay em điếu chắc nịch, màu đen tuyền từ nỏ điếu loang ra, 2 bên hông một màu vàng cháy quyến rũ, miệng điếu vẫn còn thơm mùi thuốc. Tôi khoan thai vê chầm chậm bi thuốc, châm lửa rồi rít một hơi. Phải nói là hơn chục năm nay, chinh chiến đủ loại điếu, đủ loại thuốc, từ Tiên Lãng, Hạt Đỗ, Hàng Gà, Kỳ Đồng, Quảng Xương cho đến các thể loại trên miền núi xa xôi, nhưng tôi chưa bao giờ được rít một hơi thuốc lào nào mà êm ngon như thế, ngồi đến hơn chục giây rồi mà vẫn chưa thể hiểu tại sao lại có cảm giác ngon như vậy. Ngồi khoan thai nhấp ly nước chè ấm, bác Nhân chỉ cho tôi từng ly từng tí về chiếc điếu cày mà tôi đang cầm trên tay.
Chơi điếu cày – Thú vui tao nhã nhưng cũng lắm kỳ công
Ống điếu là phần quan trọng nhất, không phải muốn là được, mà không có chiếc nào giống chiếc nào, điều đó tạo nên chữ “độc” của mỗi chiếc điếu cày. Để tìm được một ống điếu đủ tiêu chuẩn, người ta phải lặn lội lên các vùng còn hoang sơ thì mới tìm được một chiếc ống như ý.
Như bác nông dân kể, nếu muốn điếu ống nứa, thì phải tìm được một bụi nứa lâu năm, các cây nứa thì thường hay “chẻ nhánh” để mọc ra thành bụi. Nếu đốn ống nhánh thì là nứa non, đốt dài mỏng, điếu không bền, dễ nứt, đễ biến dạng, không đáng để nuôi điếu. Vì thế nên tìm được một cây nứa mọc thẳng, không “chẻ nhánh”, mà lại lâu năm thì phải may mắn mới gặp được.
Sau khi gặp được thân điếu như ý rồi, thì công đoạn tiếp theo là luộc điếu để tránh mọt, và loại bỏ các chất bẩn có trong thân điếu. Thực ra mình nghĩ là cẩn thận thôi, chứ bình thường vào tay mình chắc chả con mọt nào sống nổi, hi hi.
Tiếp theo là các công đoạn “chế biến” để chiếc điếu có thể lên nước, và lên nước đẹp. Đầu tiên là ngâm thân điếu trong nước bã rượu, là loại bã còn thừa lại sau khi nấu rượu, mà ở ngoài Hà Nội mình vẫn hay dùng một loại dấm gọi là dấm bỗng, dấm này được chiết từ chính bã rượu ( May ngày khi là sinh viên mình có ở trọ một nhà chuyên nấu rượu, nên nói qua là biết liền )
Nhiều người kỳ công hơn, còn gác bếp hun khói một thời gian, để ống điếu đổ màu ám, đến khi điếu lên nước nữa thì đúng là kiệt tác luôn.
Lúc này mình mới nghĩ, đúng là muốn cho ra đời một em điếu mỹ mãn, cũng phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt lắm, thế mới biết tại sao hút mà ngon đến vậy.
Nỏ điếu được làm từ gỗ mun là chuẩn nỏ nhất, để làm ra một chiếc nỏ thì cũng phải tiện, mài, giũa rất kỳ công, chả khác gì điêu khắc. Ngày nay thì các xưởng người ta có máy cả rồi, đi thuê là nhanh nhất, tuy nhiên giá thành cũng khá là cao.
Đó, về cơ bản là đã lên hình một chiếc điếu và hút ok rồi. Thế nhưng em điếu rất nhõng nhẽo, yêu cầu cao lắm. Ẻm lúc nào cũng phải được nằm gác, nếu không ẻm đổ ra đất một cái thì không gì sót xa bằng. Thế là chân điếu ra đời. Chân điếu thì có vô vàn cách để làm, thích kiểu gì cũng chiều được. Người đơn sơ thì dùng tre uốn, người cầu kỳ thì dùng gỗ chạm khắc cá chép, kỳ lân, …. Có người thì dùng sừng hươu, móng gấu đủ thể loại.
Sau khi em điếu được nằm đúng tư thế rồi, thì đến trang phục cho em ý. Đúng rồi, chả lẽ lại để em ý trần truồng khao cả làng à. Hihi. Nói vậy chứ, để bảo toàn cho em điếu thì người ta bọc đồng phía dưới, phía nỏ và phía miệng điếu, là những điểm dễ nứt hỏng.
Sau khi hoàn thành xong kiệt tác, kiếm thuốc lào ngon ( món này là cũng kỳ công lắm, tôi sẽ giới thiệu cho bạn trong bài tiếp nhé, yên tâm ), pha một ấm trà và bắt đầu thưởng thức thành quả của mình thôi. Nghe đến đây đã thấy sướng rơn cả người rồi.
Thế nhưng, một chiếc điếu ngon lại phải là một chiếc điếu cũ, nuôi cho lên nước, điếu mới thì mùi vẫn còn, hút không ngon. Em điếu phải càng già hút càng ngon. Nên những chiếc điếu đắt tiền là phụ thuộc vào thâm niên, độ lên nước của mỗi chiếc, rồi mới đến vẻ bề ngoài của điếu.
Đến đây thì tôi như được mở mang hết cả đầu óc, tầm nhìn xa đến tận chân trời, hú hú. Tôi bắt đầu công cuộc đi tìm cho mình một, à không, những em điếu cày thật xứng đáng với thú vui và đam mê của mình.

Địa chỉ tại Hà Nội: 66A ngõ 328 Nguyễn Trãi-Thanh Xuân(cách ngã tư sở 1km)

Liên hệ : 0974.523.474 Mr Lĩnh

(Nên gọi trước khi qua vì hàng có thể hết bất chợt)

About phong vũ

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *